用前韻

宋代 李彭
離索未相逢,情親在詩軸。歸來兩丹楓,詩作牛腰束。 妙語挾風霜,勁氣穿我屋。眼中識慈明,尊下慚小陸。 念昔少年時,洞庭思濯足。援琴寫將歸,臨河嘆鳴犢。 正爾巢一枝,何勞排五鹿。江闊洲渚寒,微風泛時菊。 劇談斗低昂,露草復淋漉。誰家酒杯寬,滿引瓮頭淥。 何知程衛尉,未暇顧藉福。鼓柂牽牛河,頓覺滄溟促。
suǒ wèi xiāng féng   qíng qīn zài shī zhóu guī lái liǎng dān fēng shī   zuò niú yāo shù    
miào xié fēng shuāng   jìn chuān 穿 yǎn zhōng shí míng zūn   xià cán xiǎo    
niàn shào nián shí   dòng tíng zhuó yuán qín xiě jiāng guī lín   tàn míng    
zhèng ěr cháo zhī   láo pái 鹿 jiāng kuò zhōu zhǔ hán wēi   fēng fàn shí    
tán dòu áng   cǎo lín shuí jiā jiǔ bēi kuān mǎn   yǐn 滿 wèng tóu    
zhī chéng wèi wèi   wèi xiá qiān niú dùn   jué cāng míng