用前人韻招山行以春為期

宋代 文天祥
掃殘竹徑隨人坐,鑿破苔磯到處棋。 一水樓台開曉鏡,萬山花木領先春闈。 雪中便有回舟興,林下豈無燒筍時。 莫待東風吹柳絮,眼穿籠鶴繞湖飛。
sǎo cán zhú jìng suí rén zuò   záo tái dào chù  
shuǐ lóu tái kāi xiǎo jìng   wàn shān huā lǐng xiān chūn wéi  
xuě zhōng biàn 便 yǒu huí zhōu xīng   lín xià shāo sǔn shí  
dài dōng fēng chuī liǔ   yǎn chuān 穿 lóng rào fēi