用前人韻賦招隱

宋代 文天祥
釣魚船上聽吹笛,煨芋爐頭看下棋。 賸有晚愁歸別浦,已無春夢到端闈。 去年尚憶桃紅處,好景重逢橘綠時。 珍重山人招隱意,猿啼鶴嘯白雲飛。
diào chuán shàng tīng chuī   wēi tóu kàn xià
shèng yǒu wǎn chóu guī bié   chūn mèng dào duān wéi
nián shàng táo hóng chù   hǎo jǐng chóng féng shí
zhēn chóng shān rén zhāo yǐn   yuán xiào bái yún fēi