詠葡萄

唐代 唐彥謙
西園晚霽浮嫩涼,開尊漫摘葡萄嘗。滿架高撐紫絡索, 一枝斜嚲金琅璫。天風颼颼葉栩栩,蝴蝶聲干作晴雨。 神蛟清夜蟄寒潭,萬片濕雲飛不起。石家美人金谷游, 羅幃翠幕珊瑚鉤。玉盤新薦入華屋,珠帳高懸夜不收。 勝遊記得當年景,清氣逼人毛骨冷。笑呼明鏡上遙天, 醉倚銀床弄秋影。
西 yuán wǎn nèn liáng   kāi zūn màn zhāi tao cháng mǎn 滿 jià gāo chēng luò suǒ  
zhī xié duǒ jīn láng dāng tiān fēng sōu sōu   dié shēng gàn zuò qíng
shén jiāo qīng zhé hán tán   wàn piàn shī yún fēi shí jiā měi rén jīn yóu  
luó wéi cuì shān gōu pán xīn jiàn huá   zhū zhàng gāo xuán shōu
shèng yóu dàng nián jǐng   qīng rén máo lěng xiào míng jìng shàng yáo tiān  
zuì yín chuáng nòng qiū yǐng