詠歐陽行周事

唐代 孟簡
有客西北逐,驅馬次太原。太原有佳人,神艷照行雲。 座上轉橫波,流光注夫君。夫君意蕩漾,即日相交歡。 定情非一詞,結念誓青山。生死不變易,中誠無間言。 此為太學徒,彼屬北府官。中夜欲相從,嚴城限軍門。 白日欲同居,君畏仁人聞。忽如隴頭水,坐作東西分。 驚離腸千結,滴淚眼雙昏。本達京師回,賀期相追攀。 宿約始乖阻,彼憂已纏綿。高髻若黃鸝,危鬢如玉蟬。 縴手自整理,剪刀斷其根。柔情托侍兒,為我遺所歡。 所歡使者來,侍兒因復前。抆淚取遺寄,深誠祈為傳。 封來贈君子,願言慰窮泉。使者回復命,遲遲蓄悲酸。 詹生喜言旋,倒履走迎門。長跪聽未畢,驚傷涕漣漣。 不飲亦不食,哀心百千端。襟情一夕空,精爽旦日殘。 哀哉浩然氣,潰散歸化元。短生雖別離,長夜無阻難。 雙魂終會合,兩劍遂蜿蜒。丈夫早通脫,巧笑安能幹。 防身本苦節,一去何由還。後生莫沈迷,沈迷喪其真。
yǒu 西 běi zhú   tài yuán tài yuán yǒu jiā rén   shén yàn zhào xíng yún
zuò shàng zhuǎn héng   liú guāng zhù jūn jūn dàng yàng   xiāng jiāo huān
dìng qíng fēi   jié niàn shì qīng shān shēng biàn   zhōng chéng jiàn yán
wèi tài xué   shǔ běi guān zhōng xiāng cóng   yán chéng xiàn jūn mén
bái tóng   jūn wèi rén rén wén lǒng tóu shuǐ   zuò zuò dōng 西 fēn
jīng cháng qiān jié   lèi yǎn shuāng hūn běn jīng shī huí   xiāng zhuī pān
宿 yuē shǐ guāi   yōu chán mián 綿 gāo ruò huáng   wēi bìn chán
qiàn shǒu zhěng   jiǎn dāo duàn gēn róu qíng tuō shì ér   wèi suǒ huān
suǒ huān shǐ 使 zhě lái   shì ér yīn qián wěn lèi   shēn chéng wèi chuán
fēng lái zèng jūn zi   yuàn yán wèi qióng quán shǐ 使 zhě huí mìng   chí chí bēi suān
zhān shēng yán xuán   dǎo zǒu yíng mén cháng guì tīng wèi   jīng shāng lián lián
yǐn shí   āi xīn bǎi qiān duān jīn qíng kōng   jīng shuǎng dàn cán
āi zāi hào rán   kuì sàn guī huà yuán duǎn shēng suī bié   cháng nàn
shuāng hún zhōng huì   liǎng jiàn suì wān yán zhàng zǎo tōng tuō   qiǎo xiào ān néng gàn
fáng shēn běn jié   yóu hái hòu shēng shěn   shěn sàng zhēn