用歐陽文忠韻雪詩

宋代 張耒
密雪當殘臘,衝風到蓽門。 灑窗驚紙濕,入竹覺聲繁。 天闊飄無界,城高積有痕。 氣和歸麥隴,水味到茶軒。 廣陌無游騎,空郵有滯轅。 炎爐聊自暖,濁酒僅能溫。 野迥征鞍設,邊寒塞甲屯。 振奇歌歷歷,回袖舞蹲蹲。 客至須駝褐,相逢賴酒樽。 晴明占草木,春意到閒園。
xuě dāng cán   chōng fēng dào mén  
chuāng jīng zhǐ shī   zhú jué shēng fán  
tiān kuò piāo jiè   chéng gāo yǒu hén  
guī mài lǒng   shuǐ wèi dào chá xuān  
guǎng yóu   kōng yóu yǒu zhì yuán  
yán liáo nuǎn   zhuó jiǔ jǐn néng wēn  
jiǒng zhēng ān shè   biān hán sāi jiǎ tún  
zhèn   huí xiù cún cún  
zhì tuó   xiāng féng lài jiǔ zūn  
qíng míng zhàn cǎo   chūn dào xián yuán