詠藕

宋代 陶弼
萬頃金沙里,誰將玉節栽。 絲應鮫乞與,津是蚌分來。 盤貯冰猶結,刀侵雪易摧。 防風骨外折,混沌竅中開。 月寺僧家缽,風亭酒客杯。 胸中秋氣入,牙角雨聲回。 自愧塵泥賤,得蒙尊俎陪。 與君消酷暑,瓜李莫相猜。
wàn qǐng jīn shā   shuí jiāng jié zāi  
yīng jiāo   jīn shì bàng fēn lái  
pán zhù bīng yóu jié   dāo qīn xuě cuī  
fáng fēng wài zhé   hùn dùn qiào zhōng kāi  
yuè sēng jiā   fēng tíng jiǔ bēi  
xiōng zhōng qiū   jiǎo shēng huí  
kuì chén jiàn   méng zūn péi  
jūn xiāo shǔ   guā xiāng cāi