詠廿四氣詩 霜降九月中

唐代 元稹
風卷清雲盡,空天萬里霜。野豺先祭月,仙菊遇重陽。 秋色悲疏木,鴻鳴憶故鄉。誰知一樽酒,能使百秋亡。
fēng juǎn qīng yún jǐn   kōng tiān wàn shuāng chái xiān yuè   xiān chóng yáng
qiū bēi shū   hóng míng xiāng shéi zhī zūn jiǔ   néng shǐ 使 bǎi qiū wáng