用明發不寐有懷二人為韻寄李秉彝德叟

宋代 黃庭堅
安詩無恙時,學行超輩儕。 華屋落丘山,百憂滿人懷。 此士如不亡,仲子抱奇材。 不獨典刑在,神明還觀來。
ān shī yàng shí   xué xíng chāo bèi chái
huá luò qiū shān   bǎi yōu mǎn 滿 rén huái
shì wáng   zhòng bào cái
diǎn xíng zài   shén míng hái guān lái