詠梅

明代 釋超雪
風霜盈草莽,獨出占春芳。閒卉肥何益,清姿瘦不妨。 林花方匝匝,風景自蒼蒼。每作羅浮想,夢回襲暗香。
fēng shuāng yíng cǎo mǎng   chū zhàn chūn fāng xián huì féi   qīng 姿 shòu fáng
lín huā fāng   fēng jǐng cāng cāng měi zuò luó xiǎng   mèng huí àn xiāng