詠麥

宋代 虞儔
平生笑盜儒,口誦青青麥。 刻燭和新詩,此夕知何夕。 六花來未晚,三白會有獲。 雨暘亦天事,勤惰繄人力。 何妨縱牛羊,況已遍隴陌。 青黃未交時,補助豈無責。 我亦念歸田,聊作數旬客。
píng shēng xiào dào   kǒu sòng qīng qīng mài  
zhú xīn shī   zhī  
liù huā lái wèi wǎn   sān bái huì yǒu huò  
yáng tiān shì   qín duò rén  
fáng zòng niú yáng   kuàng biàn lǒng  
qīng huáng wèi jiāo shí   zhù  
niàn guī tián   liáo zuò shù xún