用劉子默韻題瘼亭

宋代 李新
醉頭兀兀接{上四下離}斜,客宦歸來賦白華。 小洞方池初著意,坐看梅雨數殘花。
zuì tóu jiē   { shàng xià   } xié   huàn guī lái bái huá
xiǎo dòng fāng chí chū zhuó   zuò kàn méi shù cán huā