詠李白游洞庭湖
蒼梧山色水何分,碧鏡澄湖杳渺雲。惟有古人堪羨處,湘妃猶自望虞君。
cāng
蒼
wú
梧
shān
山
sè
色
shuǐ
水
hé
何
fēn
分
,
bì
碧
jìng
鏡
chéng
澄
hú
湖
yǎo
杳
miǎo
渺
yún
雲
wéi
。
yǒu
惟
gǔ
有
rén
古
kān
人
xiàn
堪
chù
羨
xiāng
處
,
fēi
湘
yóu
妃
zì
猶
wàng
自
yú
望
jūn
虞
君
。