詠酒

唐代 翁綬
逃暑迎春復送秋,無非綠蟻滿杯浮。百年莫惜千回醉, 一盞能消萬古愁。幾為芳菲眠細草,曾因雨雪上高樓。 平生名利關身者,不識狂歌到白頭。
táo shǔ yíng chūn sòng qiū   fēi mǎn 滿 bēi bǎi nián qiān huí zuì  
zhǎn néng xiāo wàn chóu wèi fāng fēi mián cǎo   céng yīn xuě shàng gāo lóu
píng shēng míng guān shēn zhě   shí kuáng dào bái tóu