詠鏡詩

南北朝 蕭綱
藕樹交無極,花雲衣數重。織竹能為象,縛荻巧成龍。 落灰然蕊盛,垂油濕畫峰。天宮倘若見,燈王願可逢。
ǒu shù jiāo   huā yún shù zhòng zhī zhú néng wéi xiàng   qiǎo chéng lóng
luò huī rán ruǐ shèng   chuí yóu shī huà fēng tiān gōng tǎng ruò jiàn   dēng wáng yuàn féng