詠齏

宋代 楊萬里
庾郎晚菘翡翠茸,金城土酥玉雪容。 如何俱墮瑤瓮中,卻與醯雞同悶宮。 金井銀床水清泚,雪山冰谷鹽輕脆。 秋風一月釀得成,字日受辛非麴生。 太學儒生朝復暮,茹冷啜寒那可度。 十年雪汁凍蔬腸,一夜飢雷聽更鼓。 不如瓮頭吏部瓮頭醒,一逢受辛還一醒, 畢卓與爾同死生。
láng wǎn sōng fěi cuì róng   jīn chéng xuě róng  
duò yáo wèng zhōng   què tóng mèn gōng  
jīn jǐng yín chuáng shuǐ qīng   xuě shān bīng yán qīng cuì  
qiū fēng yuè niàng chéng   shòu xīn fēi shēng  
tài xué shēng cháo   lěng chuài hán  
shí nián xuě zhī dòng shū cháng   léi tīng gēng  
wèng tóu wèng tóu xǐng   féng shòu xīn hái xǐng  
zhuó ěr tóng shēng