詠懷十六韻

宋代 李綱
衰年萬事懶,此志有誰知。偶爾出何意,泛然歸不遲。 休為鵩鳥賦,幸及荔枝時。水石日在眼,旌旃非所思。 攜琴傍松徑,置酒俯蓮池。粲粲水花淨,蕭蕭風葉披。 忘言聊隱几,得趣剩圍棋。天地慘將暮,風雲徒爾為。 物華去苒苒,草色自離離。密勿猿鶴侶,迢遙丘壑姿。 親朋有情話,圖書皆吾師。掃室僅容膝,說詩真解頤。 多慚鵷鷺羽,且詠鶺鴒詩。逸少誓獨苦,孔君休乃宜。 平生滄海約,歲晚鹿門期。喜近清秋節,那為宋玉悲。
shuāi nián wàn shì lǎn   zhì yǒu shéi zhī ǒu ěr chū fàn   rán guī chí    
xiū wèi niǎo   xìng zhī shí shuǐ shí zài yǎn jīng   zhān fēi suǒ    
xié qín bàng sōng jìng   zhì jiǔ lián chí càn càn shuǐ huā jìng xiāo   xiāo fēng    
wàng yán liáo yìn   de shèng wéi tiān cǎn jiāng fēng   yún ěr wèi    
huá rǎn rǎn   cǎo yuán tiáo   yáo qiū   姿  
qīn péng yǒu qíng huà   shū jiē shī sǎo shì jǐn róng shuō   shī zhēn jiě    
duō cán yuān   qiě yǒng líng shī shǎo shì kǒng   jūn xiū nǎi    
píng shēng cāng hǎi yuē   suì wǎn 鹿 mén jìn qīng qiū jié   wèi sòng bēi