詠懷 其十七

清代 屈大均
少年學神仙,披髮羅浮戲。麻姑愛玉顏,為作芙蓉髻。 簪以明月珠,拂以紅羅帨。吹笛東南峰,紫鸞來嘒嘒。 歡娛曾幾時,人世苦流離。君為空中雲,我為機上絲。 將絲系浮雲,纏綿安可期。悠悠望蓬山,終古長相思。
shào nián xué shén xiān   luó ài yán   wéi zuò róng
zān míng yuè zhū   hóng luó shuì chuī dōng nán fēng   luán lái huì huì
huān céng shí   rén shì liú jūn wèi kōng zhōng yún   wèi shàng
jiāng yún   chán mián 綿 ān yōu yōu wàng péng shān   zhōng cháng xiāng