詠懷寄知己

唐代 齊己
已得浮生到老閒,且將新句擬玄關。自知清興來無盡, 誰道淳風去不還。三百正聲傳世後,五千真理在人間。 此心終待相逢說,時復登樓看暮山。
shēng dào lǎo xián   qiě jiāng xīn xuán guān zhī qīng xīng lái jìn  
shuí dào chún fēng hái sān bǎi zhèng shēng chuán shì hòu   qiān zhēn zài rén jiān
xīn zhōng dài xiāng féng shuō   shí dēng lóu kàn shān