詠懷二首 其一

唐代 杜甫
人生貴是男,丈夫重天機。未達善一身,得志行所為。 嗟余竟轗軻,將老逢艱危。胡雛逼神器,逆節同所歸。 河雒化為血,公侯草間啼。西京復陷沒,翠蓋蒙塵飛。 萬姓悲赤子,兩宮棄紫微。倏忽向二紀,奸雄多是非。 本朝再樹立,未及貞觀時。日給在軍儲,上官督有司。 高賢迫形勢,豈暇相扶持。疲苶苟懷策,棲屑無所施。 先王實罪己,愁痛正為茲。歲月不我與,蹉跎病於斯。 夜看豐城氣,回首蛟龍池。齒髮已自料,意深陳苦詞。
rén shēng guì shì nán   zhàng zhòng tiān wèi shàn shēn   zhì xíng suǒ wéi
jiē jìng kǎn   jiāng lǎo féng jiān wēi chú shén   jié tóng suǒ guī
luò huà wèi xuè   gōng hóu cǎo jiān 西 jīng xiàn méi   cuì gài méng chén fēi
wàn xìng bēi chì   liǎng gōng wēi shū xiàng èr   jiān xióng duō shì fēi
běn cháo zài shù   wèi zhēn guàn shí gěi zài jūn chǔ   shàng guān yǒu
gāo xián xíng shì   xiá xiāng chí nié gǒu huái   xiè suǒ shī
xiān wáng shí zuì   chóu tòng zhèng wèi suì yuè   cuō tuó bìng
kàn fēng chéng   huí shǒu jiāo lóng chí chǐ liào   shēn chén