詠懷二首

唐代 杜甫
人生貴是男,丈夫重天機。未達善一身,得志行所為。 嗟余竟轗軻,將老逢艱危。胡雛逼神器,逆節同所歸。 河雒化為血,公侯草間啼。西京復陷沒,翠蓋蒙塵飛。 萬姓悲赤子,兩宮棄紫微。倏忽向二紀,奸雄多是非。 本朝再樹立,未及貞觀時。日給在軍儲,上官督有司。 高賢迫形勢,豈暇相扶持。疲苶苟懷策,棲屑無所施。 先王實罪己,愁痛正為茲。歲月不我與,蹉跎病於斯。 夜看豐城氣,回首蛟龍池。齒髮已自料,意深陳苦詞。 邦危壞法則,聖遠益愁慕。飄颻桂水游,悵望蒼梧暮。 潛魚不銜鉤,走鹿無反顧。皦皦幽曠心,拳拳異平素。 衣食相拘閡,朋知限流寓。風濤上春沙,千里侵江樹。 逆行少吉日,時節空復度。井灶任塵埃,舟航煩數具。 牽纏加老病,瑣細隘俗務。萬古一死生,胡為足名數。 多憂污桃源,拙計泥銅柱。未辭炎瘴毒,擺落跋涉懼。 虎狼窺中原,焉得所歷住。葛洪及許靖,避世常此路。 賢愚誠等差,自愛各馳騖。羸瘠且如何,魄奪針灸屢。 擁滯僮僕慵,稽留篙師怒。終當掛帆席,天意難告訴。 南為祝融客,勉強親杖屨。結托老人星,羅浮展衰步。
rén shēng guì shì nán   zhàng zhòng tiān wèi shàn shēn   zhì xíng suǒ wéi
jiē jìng kǎn   jiāng lǎo féng jiān wēi chú shén   jié tóng suǒ guī
luò huà wèi xuè   gōng hóu cǎo jiān 西 jīng xiàn méi   cuì gài méng chén fēi
wàn xìng bēi chì   liǎng gōng wēi shū xiàng èr   jiān xióng duō shì fēi
běn cháo zài shù   wèi zhēn guàn shí gěi zài jūn chǔ   shàng guān yǒu
gāo xián xíng shì   xiá xiāng chí nié gǒu huái   xiè suǒ shī
xiān wáng shí zuì   chóu tòng zhèng wèi suì yuè   cuō tuó bìng
kàn fēng chéng   huí shǒu jiāo lóng chí chǐ liào   shēn chén
bāng wēi huài   shèng yuǎn chóu piāo yáo guì shuǐ yóu   chàng wàng cāng
qián xián gōu   zǒu 鹿 fǎn jiǎo jiǎo yōu kuàng xīn   quán quán píng
shí xiāng   péng zhī xiàn liú fēng tāo shàng chūn shā   qiān qīn jiāng shù
xíng shǎo   shí jié kōng jǐng zào rèn chén āi   zhōu háng fán shù
qiān chán jiā lǎo bìng   suǒ ài wàn shēng   wéi míng shù
duō yōu táo yuán   zhuō tóng zhù wèi yán zhàng   bǎi luò shè
láng kuī zhōng yuán   yān de suǒ zhù hóng jìng   shì cháng
xián chéng děng chà   ài chí léi qiě   duó zhēn jiǔ
yōng zhì tóng yōng   liú gāo shī zhōng dāng guà fān   tiān nán gào
nán wéi zhù róng   miǎn qiǎng qīn zhàng jié tuō lǎo rén xīng   luó zhǎn shuāi