詠懷

清代 屈大均
溪谷何清涼,迴風以飄忽。荷襦易凋零,不如服狐白。 曠土貴和同,蟬蛻仲尼跡。凜凜冬冰凝,何如春冰釋。 我已穢玄珠,離婁不能識。我已摧號鍾,師曠不能繹。 美人如游龍,纖腰日玄折。一低而一昂,人以為臣妾。
qīng liáng   huí fēng piāo diāo líng   bái
kuàng guì tóng   chán tuì zhòng lǐn lǐn dōng bīng níng   chūn bīng shì
huì xuán zhū   lóu néng shí cuī hào zhōng   shī kuàng néng
měi rén yóu lóng   xiān yāo xuán zhé ér áng   rén wéi chén qiè