詠懷

唐代 孟郊
濁水心易傾,明波興初發。思逢海底人,乞取蚌中月。 此興若未諧,此心終不歇。
zhuó shuǐ xīn qīng   míng xīng chū féng hǎi rén   bàng zhōng yuè
xīng ruò wèi xié   xīn zhōng xiē