永和遇風

宋代 楊萬里
未嫌春脕不多花,只愛青原綠似爪。 剩欲開懷納岩岳,可堪病眼著風沙。 待船小立看鷗沒,倚杖微吟盡帽斜。 客里更無詩遣悶,不愁兩鬢不成華。
wèi xián chūn wàn duō huā   zhǐ ài qīng yuán shì zhǎo  
shèng kāi huái yán yuè   kān bìng yǎn zháo fēng shā  
dài chuán xiǎo kàn ōu méi   zhàng wēi yín jǐn mào xié  
gèng shī qiǎn mèn   chóu liǎng bìn chéng huá