詠鶴

宋代 張嵲
昂藏野鶴混群雞,志在雲天失路悲。 湖海稻粱元未足,虞衡羅網莫輕施。 獨憐鎩翮垂寒雨,可念長鳴向曉曦。 卻使君烏驚羽翼,上林能占主人枝。
áng cáng hùn qún   zhì zài yún tiān shī bēi  
hǎi dào liáng yuán wèi   héng luó wǎng qīng shī  
lián shā chuí hán   niàn cháng míng xiàng xiǎo  
què shǐ 使 jūn jīng   shàng lín néng zhàn zhǔ rén zhī