詠鶴

宋代 張嵲
翯然毛羽淨,綽與秋風宜。闊步循廣庭,伸吭矜羽儀。 稻粱謀幾何,終然遭縶羈。豈衒雲外標,遂為時所縻。 因知古清士,削跡畏人知。
rán máo jìng   chuò qiū fēng kuò xún guǎng tíng shēn   kēng jīn    
dào liáng móu   zhōng rán zāo zhí xuàn yún wài biāo suì   wéi shí suǒ    
yīn zhī qīng shì   xiāo wèi rén zhī