詠古詩十二首 其五
靈山生神芝,一年再三秀。絢彩奪霞露,熒煌寄岩岫。
真人勸我餐,可以躋萬壽。自古王子喬,秘此莫輕授。
采之豈辭遠,時逝不可又。歲晏懷所思,終焉不盈袖。
líng
靈
shān
山
shēng
生
shén
神
zhī
芝
,
yī
一
nián
年
zài
再
sān
三
xiù
秀
xuàn
。
cǎi
絢
duó
彩
xiá
奪
lù
霞
yíng
露
,
huáng
熒
jì
煌
yán
寄
xiù
岩
岫
。
zhēn
真
rén
人
quàn
勸
wǒ
我
cān
餐
,
kě
可
yǐ
以
jī
躋
wàn
萬
shòu
壽
zì
。
gǔ
自
wáng
古
zǐ
王
qiáo
子
mì
喬
,
cǐ
秘
mò
此
qīng
莫
shòu
輕
授
。
cǎi
采
zhī
之
qǐ
豈
cí
辭
yuǎn
遠
,
shí
時
shì
逝
bù
不
kě
可
yòu
又
suì
。
yàn
歲
huái
晏
suǒ
懷
sī
所
zhōng
思
,
yān
終
bù
焉
yíng
不
xiù
盈
袖
。