詠古詩十二首 其十一

宋代 劉敞
通都天下衢,名化交百廛。鳴雞側肩入,日暮掉臂還。 有生寄無窮,過若空中煙。俯仰異去就,況乃多歷年。 留侯獨悟此,解組從列仙。萬戶如脫屣,故為絕世賢。
tōng tiān xià   míng huà jiāo bǎi chán míng jiān   diào hái
yǒu shēng qióng   guò ruò kōng zhōng yān yǎng jiù   kuàng nǎi duō nián
liú hòu   jiě cóng liè xiān wàn tuō   wèi jué shì xián