詠古 其十五

明代 李攀龍
薛公得馮驩,門下知者誰。十日居傳舍,乃問客所為。 先生惟一劍,彈鋏何其悲。授室締高國,驅車出中逵。 主人意已厭,同列寧見推。田文既失位,傾身與持危。 片言悟齊主,復相名益垂。奇士多侮世,藏用匪可窺。
xuē gōng féng huān   mén xià zhī zhě shuí shí chuán shè   nǎi wèn suǒ wéi
xiān sheng wéi jiàn   dàn jiá bēi shòu shì gāo guó   chē chū zhōng kuí
zhǔ rén yàn   tóng liè níng jiàn tuī tián wén shī wèi   qīng shēn chí wēi
piàn yán zhǔ   xiāng míng chuí shì duō shì   cáng yòng fěi kuī