詠古 其十七

清代 屈大均
不忍殺沛公,使之得天下。英雄有至情,難忘妾與馬。 亡我實繇天,知命乃無假。慷慨泣數行,實為紅顏者。 王霸如浮雲,功名羞苟且。倉皇垓下歌,直可繼騷雅。 斯是國殤篇,三軍和者寡。悲風起帳中,殺氣橫原野。 河漢慘無光,痛飲過三斝。自刎報父兄,江東淚同灑。 善敗能從容,功亦在區夏。
rěn shā pèi gōng   shǐ 使 zhī tiān xià yīng xióng yǒu zhì qíng   nán wàng qiè
wáng shí yáo tiān   zhī mìng nǎi jiǎ kāng kǎi shù xíng   shí wèi hóng yán zhě
wáng yún   gōng míng xiū gǒu qiě cāng huáng gāi xià   zhí sāo
shì guó shāng piān   sān jūn zhě guǎ bēi fēng zhàng zhōng   shā héng yuán
hàn cǎn guāng   tòng yǐn guò sān jiǎ wěn bào xiōng   jiāng dōng lèi tóng
shàn bài néng cóng róng   gōng zài xià