詠古 其三

清代 屈大均
神堯愛二女,盡以歸重華。長者為女君,容顏如朝霞。 少者為夫人,亦若扶桑花。袗衣破南風,琴歌何紛葩。 朝同蓬萊宮,暮去瀟湘涯。帝既崩蒼梧,妾亦捐長沙。 神光兩不離,月以日為家。
shén yáo ài èr   jǐn guī zhòng huá zhǎng zhě wèi jūn   róng yán zhāo xiá
shǎo zhě wèi rén   ruò sāng huā zhěn nán fēng   qín fēn
cháo tóng péng lái gōng   xiāo xiāng bēng cāng   qiè juān cháng shā
shén guāng liǎng   yuè wèi jiā