詠古 其六

清代 屈大均
之推昔從龍,割肌啖其口。文君既升雲,泥處功不有。 此身得全歸,綿上偕慈母。隱者焉用文,躬耕日胼手。 環山作湯沐,報德恩良厚。介山高入雲,佇望以永久。
zhī tuī cóng lóng   dàn kǒu wén jūn shēng yún   chù gōng yǒu
shēn de quán guī   mián 綿 shàng xié yǐn zhě yān yòng wén   gōng gēng pián shǒu
huán shān zuò tāng   bào ēn liáng hòu jiè shān gāo yún   zhù wàng yǒng jiǔ