詠古 其二十三

清代 屈大均
季布多戰功,數能窘漢王。摧剛以為柔,得脫因濮陽。 朱家不相負,名聲聞四方。滕公非任俠,為漢求忠良。 從容為上言,私怨以之忘。廷叱樊將軍,十萬罷橫行。 辭氣何剛直,殿上皆驚惶。天下慮搖動,生民尚痍創。 嫚書禽獸言,安足爭短長。孝惠至高后,兵革久不興。 實以季布力,海內得寧康。
duō zhàn gōng   shù néng jiǒng hàn wáng cuī gāng wéi róu   de tuō yīn yáng
zhū jiā xiāng   míng shēng wén fāng téng gōng fēi rèn xiá   wèi hàn qiú zhōng liáng
cóng róng wéi shàng yán   yuàn zhī wàng tíng chì fán jiāng jūn   shí wàn héng xíng
gāng zhí   diàn 殿 shàng jiē jīng huáng tiān xià yáo dòng   shēng mín shàng chuàng
màn shū qín shòu yán   ān zhēng duǎn cháng xiào huì zhì gāo hòu   bīng jiǔ xīng
shí   hǎi nèi níng kāng