詠鳧

宋代 文同
雙雙紋羽弄清漪,全得天真似爾稀。 萬頃滄波供口腹,一梁寒日曬毛衣。 雨歸別島嘔唲語,風度前灘翕呷飛。 好向口流最深處,等閒休要上漁磯。
shuāng shuāng wén nòng qīng   quán tiān zhēn ěr  
wàn qǐng cāng gōng kǒu   liáng hán shài máo  
guī bié dǎo ǒu ér   fēng qián tān xiā fēi  
hǎo xiàng kǒu liú zuì shēn chù   děng xián xiū yào shàng