詠冬詩

魏晉 曹毗
綿邈冬夕永,凜厲寒氣升。離葉向晨落,長風振條興。 夜靜輕響起,天清月暉澄。寒冰盈渠結,素霜竟欄凝。 今載忽已暮,來紀奄復仍。
mián 綿 miǎo dōng yǒng   lǐn hán shēng xiàng chén luò   cháng fēng zhèn tiáo xīng
jìng qīng xiǎng   tiān qīng yuè huī chéng hán bīng yíng jié   shuāng jìng lán níng
jīn zài   lái yǎn réng