詠燈花

明代 李昌祺
羞向明開向暗開,芳叢暖燄照銀台。須臾爛漫都成蕊,頃刻凋零半是煤。 繡幌不愁疏雨至,紗窗只怕猛風來。歌闌舞罷人歸寢,一寸丹心未肯灰。
xiū xiàng míng kāi xiàng àn kāi   fāng cóng nuǎn yàn zhào yín tái làn màn dōu chéng ruǐ qǐng   diāo líng bàn shì méi    
xiù huǎng chóu shū zhì   shā chuāng zhǐ měng fēng lái lán rén guī qǐn   cùn dān xīn wèi kěn huī