擁翠樓

宋代 李燾
淳熙元年九月尾,菊未落英梅破蕊。 從來兩美難必合,今忽得此一笑喜。 人言地瘴物失時,進忌太蚤退苦遲。 老夫亦豈不自覺,姑與飲酒仍賦詩。 忍令芳草直為艾,封植嘉樹寧少待。 夕餐九華可無死,卻期老歲於吾子。
chún yuán nián jiǔ yuè wěi   wèi luò yīng méi ruǐ  
cóng lái liǎng měi nán   jīn xiào  
rén yán zhàng shī shí   jìn tài zǎo tuì 退 chí  
lǎo jué   yǐn jiǔ réng shī  
rěn lìng fāng cǎo zhí wèi ài   fēng zhí jiā shù níng shǎo dài  
cān jiǔ huá   què lǎo suì