用綽中韻送正臣正臣欲歸隱而無資故廣其意以

宋代 洪邁
華裾錦領烏紗幘,氣蓋當年五陵俠。 胸中傀儡不可平,拂衣歸來抱長鋏。 軒然寄傲楸枰間,長恨坐隱非雲山。 相逢笑我著微粟,我歸未可君何難。 世人錢作牛吼音,誰能立談壽千金。 空令擁鼻誦招隱,知君心在仙峰陰。 故山自嘆無歸期,作詩但擬淵明詞。 卻愁他日林下信,千里寄我惟當歸。
huá jǐn lǐng shā   gài dāng nián líng xiá  
xiōng zhōng kuǐ lěi píng   guī lái bào cháng jiá  
xuān rán ào qiū píng jiān   cháng hèn zuò yǐn fēi yún shān  
xiāng féng xiào zhe wēi   guī wèi jūn nán  
shì rén qián zuò niú hǒu yīn   shuí néng tán shòu qiān jīn  
kōng lìng yōng sòng zhāo yǐn   zhī jūn xīn zài xiān fēng yīn  
shān tàn guī   zuò shī dàn yuān míng  
què chóu lín xià xìn   qiān wéi dāng guī