詠蟬(一作客中聞早蟬)

唐代 於武陵
江頭一聲起,芳歲已難留。聽此高林上,遙知故國秋。 應催風落葉,似勸客回舟。不是新蟬苦,年年自有愁。
jiāng tóu shēng   fāng suì nán liú tīng gāo lín shàng   yáo zhī guó qiū
yīng cuī fēng luò   shì quàn huí zhōu shì xīn chán   nián nián yǒu chóu