詠蟬

明代 李夢陽
秋來雨多涼氣深,寂寞寒蟬愁暮陰。幸值開晴方聽汝,不緣清切轉關心。 故逾叢棘沾沾入,卻倚高槐細細吟。曹賦僅能推感激,駱詩徒亦擬同音。
qiū lái duō liáng shēn   hán chán chóu yīn xìng zhí kāi qíng fāng tīng   yuán qīng qiē zhuǎn guān xīn    
cóng zhān zhān   què gāo huái yín cáo jǐn néng tuī gǎn luò   shī tóng yīn