詠蟬

明代 李夢陽
孤清不自掩,浥露且風吟。漸送炎蒸月,那知獨苦心。 傍齋棲樹穩,響葉度雲深。巳信一枝足,何須上國林。
qīng yǎn   qiě fēng yín jiàn sòng yán zhēng yuè   zhī xīn    
bàng zhāi shù wěn   xiǎng yún shēn xìn zhī   shàng guó lín