詠冰應教詩

南北朝 沈君攸
日華照冰彩,灼爍自相明。陰潭欲半解,陽岸已全輕。 未釋苔文隱,將銷草氣生。稍得觀魚上,非獨見孤驚。 儻逢魏後術,當驗可為城。
huá zhào bīng cǎi   zhuó shuò xiāng míng yīn tán bàn jiě   yáng àn quán qīng
wèi shì tái wén yǐn   jiāng xiāo cǎo shēng shāo guān shàng   fēi jiàn jīng
tǎng féng wèi hòu shù   dāng yàn wèi chéng