詠白海棠

清代 曹雪芹
珍重芳姿晝掩門,自攜手瓮灌苔盆。 胭脂洗出秋階影,冰雪招來露砌魂。 淡極始知花更艷,愁多焉得玉無痕。 欲償白帝宜清潔,不語婷婷日又昏。
zhēn zhòng fāng 姿 zhòu yǎn mén   xié shǒu wèng guàn tái pén
yān zhī chū qiū jiē yǐng   bīng xuě zhāo lái hún
dàn shǐ zhī huā gèng yàn   chóu duō yān hén
cháng bái qīng jié   tíng tíng yòu hūn