慵庵

宋代 白玉蟾
絳闕清都舊姓名,此生落魄任天真。 橫窗古硯前朝水,掛壁閒琴幾日塵。 幽草莫鋤沿日靜,落花不掃襯苔勻。 倩風來作關門仆,借月來作關門仆, 借月權為伴酒人。書吏無言舌滋味, 關山不動畫精神。有茶不作蝸牛戰, 無夢可為蝴蝶身。一得自家慵底事, 幽禽檐外一般春。
jiàng quē qīng dōu jiù xìng míng   shēng luò rèn tiān zhēn
héng chuāng yàn qián cháo shuǐ   guà xián qín chén
yōu cǎo chú yán 沿 jìng   luò huā sǎo chèn tái yún
qiàn fēng lái zuò guān mén   jiè yuè lái zuò guān mén  
jiè yuè quán wèi bàn jiǔ rén shū yán shé wèi  
guān shān dòng huà jīng shén yǒu chá zuò niú zhàn  
mèng wèi dié shēn de jiā yōng shì  
yōu qín yán wài bān chūn