一枝春·竹外橫枝

宋代 張儼
竹外橫枝,並闌干、試數風才一信。麼禽對語,仿佛醉眠初醒。遙知是雪,甚都把、暮寒消盡。清更潤。明月飛來,瘦卻舊時疏影。 東閣謾撩詩興。料西湖樹老,難認和靖。晴窗自好,勝事每來獨領。融融向暖,笑塵世、萬花猶冷。須釀成、一點春腴,暗香在鼎。
zhú wài héng zhī   bìng lán gān shì shù fēng cái xìn me qín duì   fǎng 仿 zuì mián chū xǐng yáo zhī shì xuě   shèn dōu hán xiāo jìn qīng gèng rùn míng yuè fēi lái   shòu què jiù shí shū yǐng
dōng mán liāo shī xìng liào 西 shù lǎo   nán rèn jìng qíng chuāng hào   shèng shì měi lái lǐng róng róng xiàng nuǎn   xiào chén shì wàn huā yóu lěng niàng chéng diǎn chūn   àn xiāng zài dǐng