依韻和子瞻游孤山

宋代 文同
跨明越,壓蘇湖, 錢塘風物天下無。玉峰孱顏石穿漏, 雪海浩蕩潮喧呼。舊嘗持之詫吾孥, 會挈爾去相與娛。宦遊若不來此都, 腰間彩組徒雲紆。子瞻鳳咮新結廬, 日哦其間興不孤。平生美志自償足, 休問瞻之樂固有餘,辨說是非從魯蘧。 我今有索君勿逋,歸日好景為我摹。
kuà míng yuè    
qián táng fēng tiān xià fēng chán yán shí chuān lòu 穿    
xuě hǎi hào dàng cháo xuān jiù cháng chí zhī chà    
huì qiè ěr xiāng huàn yóu ruò lái dōu    
yāo jiān cǎi yún zi zhān fèng zhòu xīn jié    
ó jiān xīng píng shēng měi zhì cháng    
xiū wèn zhān zhī yǒu   biàn shuō shì fēi cóng  
jīn yǒu suǒ jūn   guī hǎo jǐng wèi