依韻和正仲重台梅花

宋代 梅堯臣
芳梅何蒨蒨,素葉吐層層。 近臘寒猶勁,先春氣已承。 冷香傳去遠,靜靜密還增。 有意常欺雪,無功合鏤冰。 早煙籠玉暖,凍雨浴脂凝。 漢女新妝薄,燕姬瘦骨棱。 壓枝唯恐折,簇萼似難勝。 神物終來護,江鄉未解矜。 獨奇心豈欲,寄遠客何曾。 不見黃鸝度,寧防粉蝶凌。 月光臨更好,溪水照偏能。 畫軸開雲霧,宮刀翦彩繒。 都無筆可衒,莫信巧堪憑。 丹杏塵多雜,夭桃俗所稱。 故林嘗渴望,大庾更愁登。 重和陽春曲,聲辭猥媿仍。
fāng méi qiàn qiàn   céng céng  
jìn hán yóu jìn   xiān chūn chéng  
lěng xiāng chuán yuǎn   jìng jìng hái zēng  
yǒu cháng xuě   gōng lòu bīng  
zǎo yān lóng nuǎn   dòng zhī níng  
hàn xīn zhuāng báo   yàn shòu léng  
zhī wéi kǒng zhé   è shì nán shèng  
shén zhōng lái   jiāng xiāng wèi jiě jīn  
xīn   yuǎn zēng  
jiàn huáng   níng fáng fěn dié líng  
yuè guāng lín gèng hǎo   shuǐ zhào piān néng  
huà zhóu kāi yún   gōng dāo jiǎn cǎi zēng  
dōu xuàn   xìn qiǎo kān píng  
dān xìng chén duō   yāo táo suǒ chēng  
lín cháng wàng   gèng chóu dēng  
zhòng yáng chūn   shēng wěi kuì 媿 réng