依韻和宣城張主簿見贈

宋代 梅堯臣
韓子於文章,所貴不相效。 譬彼古今人,同心不同貌。 吉從志久慕,亦以重名教。 鳴鐘與享鼎,易厭非苦樂。 祿仕不及親,揚名可為孝。 君方佐大邑,美錦同翦鉸。 遂令吾鄉民,綢直無曲橈。 既暇乃作詩,欲與前人較。 朝來忽有贈,捧若管窺豹。 又如捕鯨魚,空自持網罩。 心降醉且睡,昏昏不知覺。
hán wén zhāng   suǒ guì xiāng xiào  
jīn rén   tóng xīn tóng mào  
cóng zhì jiǔ   zhòng míng jiào  
míng zhōng xiǎng dǐng   yàn fēi  
祿 shì qīn   yáng míng wèi xiào  
jūn fāng zuǒ   měi jǐn tóng jiǎn jiǎo  
suì lìng xiāng mín   chóu zhí ráo  
xiá nǎi zuò shī   qián rén jiào  
zhāo lái yǒu zèng   pěng ruò guǎn kuī bào  
yòu jīng   kōng chí wǎng zhào  
xīn jiàng zuì qiě shuì   hūn hūn zhī jué