依韻和王景章見寄

宋代 蘇舜欽
歲律崢嶸臘候深,一天風雪卷愁陰。故人默默懷交意,逐客棲棲上國心。 千里相望空盼盻,當年下吏阻追尋。咄嗟謗口聞高誼,披豁羈懷見雅吟。 學道元將禦窮困,浮生何必計升沈。世間機阱知難避,往者圖書可自箴。 猶得雲山開醉眼,可無俗物撓沖襟。鵩來閒暇何須怪,鬼見揶揄豈易禁。 楚客留情著香草,啟期傳意入鳴琴。夫君自上丹霄去,莫忘雲泉寄好音。
suì zhēng róng hòu shēn   tiān fēng xuě juǎn chóu yīn rén huái jiāo   zhú shàng guó xīn
qiān xiāng wàng kōng pàn   dāng nián xià zhuī xún duō jiē bàng kǒu wén gāo   huō huái jiàn yín
xué dào yuán jiāng qióng kùn   shēng shēng shěn shì jiān jǐng zhī nán   wǎng zhě shū zhēn
yóu yún shān kāi zuì yǎn   náo chōng jīn lái xián xiá guài   guǐ jiàn jìn
chǔ liú qíng zhù xiāng cǎo   chuán míng qín jūn shàng dān xiāo   wàng yún quán hào yīn