依韻和孫之翰對雪

宋代 范仲淹
江干往往臘不雪,今喜紛紛才孟冬。 乃知王澤寢及遠,益明天意先在農。 有年預可慰四海,大瑞且當聞九重。 況此湖山滿清思,與君交唱若為慵。
jiāng gān wǎng wǎng xuě   jīn fēn fēn cái mèng dōng  
nǎi zhī wáng qǐn yuǎn   míng tiān xiān zài nóng  
yǒu nián wèi hǎi   ruì qiě dāng wén jiǔ zhòng  
kuàng shān mǎn 滿 qīng   jūn jiāo chàng ruò wéi yōng